Truyện ngắn đau lòng dễ khiến người ta phải khóc

"Đây là mẩu truyện về cuộc đời, về tình yêu của nhị con người có thật. Bọn họ mất nhau vày buông tay nhau thừa sớm, tình yêu cuối cùng bị vùi dập bởi sự sắp đặt của số phận và những ước mơ của bé người. Tình yêu không có lỗi..."

***

Cuốn nhật ký kết nhạt nhòa nước mắt. Tấm hình người thanh niên mặc cảnh phục ôm eo chị, như đang mỉm cười với chị.

Bạn đang xem: Truyện ngắn đau lòng dễ khiến người ta phải khóc

Người yêu chị là công an.

*

Anh phù hợp học cảnh sát nhưng thi năm thứ hai mới đến lớp được. Anh thi thiếu nửa điểm, đành bắt buộc học hệ trung cấp. Chị đến lớp trước anh một năm.

Ngày anh nhập trường, chị dẫn anh đi. Bao gồm người phân vân còn hỏi " Chị gái dẫn em trai đi nhập trường à ?" làm chị tức nổ mắt, không làm gì được fan ta, tảo sang lườm anh...Anh cười hiền, luôn nhường nhịn chị. Vậy là trong hai năm tới, họ được ở ngay gần nhau.

Chị san sẻ niềm vui với anh ngày đầu tiên bước đi vào trường, lúc anh kêu khó chịu bởi lần trước tiên khoác lên người bộ cảnh phục vừa lạ, lại vừa gần cận thân quen. Chị băn khoăn lo lắng khi anh kêu ngứa ngáy ngáy vì chưng tắm bể nước tập thể không quen, nạp năng lượng cơm nhà ăn lạ miệng, chị lại yêu cầu mua thuốc, sở hữu muối đến đến anh.

Học viên new nhập ngôi trường bị cấm trại 1 tháng, chị cũng không được thoải mái và dễ chịu vào thăm anh, phải ngày thứ nhất được "sổ lồng", anh tức tốc cho khu kí túc xá gặp mặt chị. Bác anh gọi điện bảo mang đến chơi, anh nói dối "Cháu đề xuất ở lại ngôi trường tập điều lệnh ạ". Anh gãi đầu gãi tai, lóng ngóng, dềnh dàng về, chị thấy vừa yêu đương vừa bi thiết cười. Sau này, khi "ra mắt" bạn bè cùng phòng anh, chúng ta trêu "Cuối tuần làm sao nó cũng đi tập điều lệnh bên trường báo chí truyền thông thì phải..." làm chị thẹn đỏ mặt.

Chiều trang bị 6 hàng tuần là khoảng thời hạn mong chờ nhất, cho lúc đó, bọn họ mới hoàn toàn có thể nắm tay đi bên nhau như các đôi tình nhân bình thường khác. Nhiều lúc nhớ anh không chịu đựng được, chị lại bắt xe buýt sang ngôi trường anh, ngồi phòng ngóng đủ chú ý mặt anh mang đến đỡ lưu giữ rồi lại phải vùng dậy ra về vị hết tiếng vào thăm.

Năm đầu tiên anh học ở Thanh Xuân, năm thứ 2 chuyển lên Sóc Sơn. đều tuần anh ko được ra ngoài, chị vẫn đi trở về về thân hai tuyến bus nhằm thăm anh. Đến nỗi bác tài tuyến bus 56 nhìn thấy chị tiến bước xe thì ko hỏi vé.Cứ như thế, họ chia sớt cho nhau cả tuổi thanh xuân...

Hai năm trôi qua nhanh như một giấc mơ, cấp tốc đến nỗi chị chưa kịp nhìn lại đều gì sẽ xảy ra. Anh sẽ tính rất nhiều đến sau này của nhị người..

***

Anh trở về tp hà nội sau tía tháng thực tập sinh hoạt tỉnh. Chị rớt nước mắt nhìn anh bé rộc đi, thuộc hạ đầy sẹo vị ngã trong số những lần cùng đồng chí truy quét tù hãm ma túy. Chị è trọc ko ngủ được, yêu thương anh ngày đầu tiên thực tập, một mình vứt cả xe pháo máy dấn thân ôm đối tượng người sử dụng buôn ma túy, từ đầu đến chân cả đối tượng người dùng lăn xuống hố, xây xước hết mặt mày cơ mà anh vẫn cố giấu.

Yêu chị chân thành từng nào thì anh cũng nồng nhiệt với nghề bấy nhiêu. Nhớ đông đảo lúc ngồi trong tâm anh, anh chỉ bảo " Trái tim anh một nửa giành riêng cho em, một nửa là của ngành". Chị nũng nịu, đòi anh phân chia cho chị bảy phần thì mới có thể chịu...

Anh được nhận về công tác làm việc tại PC 47 của công an tỉnh. Anh ước ao chị về thành phố cùng anh, dẫu vậy những bài bác viết, số đông mảnh đời, những chuyến đi đã níu chân chị, ước ao chị trụ lại đất hà nội thủ đô này. Hai người họ chính vì như thế mà bước đầu cãi nhau. Tính chị ương bướng, yêu thương anh các lắm tuy nhiên lại không chịu nhường nhịn. Phần lớn trận bào chữa nhau xảy ra liên tiếp hơn. Chiều nay cũng vậy, bọn họ mới bào chữa nhau.

Chị bắt đầu sợ đa số chiều sản phẩm công nghệ 6,chị phải nhìn thấy với nhì ngày cuối tuần không gồm anh. Những chiều tối hò hẹn họ lộ diện cùng nhau bắt đầu thưa dần dần rồi vắng bóng hẳn.

Tình yêu bắt đầu chơi vơi trước sự sắp để của số phận với những tham vọng của bé người...

***

Ngày anh về quê, chị đã không đến tiễn. Chiếc ba- lô màu xanh da trời chỉ có mấy bộ quần áo mà sao trĩu nặng trên tay. Xe cộ lăn bánh, chị cùng hà thành phồn hoa ở lại sau sống lưng anh.

Anh dấn công tác, chị bước vào năm cuối. Bận rộn. Phần nhiều cuộc trò chuyện giữa bọn họ cứ thưa dần. Dục tình giữa anh với 1 cô sinh viên học đh ở thức giấc nhà đến tai chị. Nghe nói cô ta học sau anh chị em 2 khóa làm việc trường phổ thông.

Xem thêm:

Tối. Chị cảm nhận một cuộc điện thoại. Đầu dây bên kia cất giọng lanh lảnh " Chị liệu có phải là Mai ko ?" – "Vâng, xin hỏi...cô là ai" ? – "Tôi là người yêu mới của anh Thuận, anh ấy đang tại đoạn tôi, từ giờ chị đừng có tác dụng phiền nữa...". Cuộc truyện trò hết mức độ ngắn gọn. Đêm kia mưa, chị đứng bên trên tầng 5 quần thể kí túc xá, nước mưa sao mà mặn chát...

Chị không hỏi han. Anh cũng ko một lời giải thích...

Kỳ thực tập sau cuối như cơn sốt cuốn phăng chị đi, không cho chị có cơ hội ngoi lên mà quan sát lại bản thân nữa. Trời không phụ lòng người, ngày ra trường, chị được một tòa soạn báo nhấn về thao tác làm việc luôn. Vậy là ước mơ bám trụ lại đất Hà thành cuối cùng chị cũng thực hiện được.

Những chuyến đi, hồ hết đêm thức trắng viết bài, những quan hệ mới khiến cho chị không còn nghĩ không ít tới người xưa. Nhưng hai năm trôi qua, anh vẫn luôn là phần quan trọng nhất ở sâu trong tim chị. 25 tuổi, chị vẫn đi về một mình. Chị cười, nụ cười phảng phất đường nét buồn.

Trong mẫu ví bé dại xinh, không có bất kì ai biết bên cạnh tấm hình chị hồi lớp 12, áo sạch trơn khôi, tóc dài xõa ngang lưng, còn có một tấm hình nhỏ tuổi bị úp phương diện vào trong, anh mặc cảnh phục đang ôm eo chị, cười cợt rạng rỡ. Chị sợ thấy được nó, anh đẹp nhất trong bộ cảnh phục.

***

Chị thừa nhận được điện thoại cảm ứng của Minh – các bạn cùng chống anh ngày trước. Minh hỏi chị bao gồm về dự lễ tróc nã điệu anh vào chiều ngày mai không ?

Lần này, chị ko khóc. Đôi mắt u ai oán ẩn dưới vành khăn tang quan sát di ảnh anh. Anh vẫn xinh tươi như ngày nào, vẫn đôi mắt mà chị ko lẫn vào đâu được. Đôi mắt ấy thời trước vẫn quan tâm nhìn chị, ngày qua còn mỉm cười với đồng đội, giờ đồng hồ nó đã nằm sâu lòng đất lạnh. Anh bị một loại xe khác chui vào trong đêm truy bắt tù đọng ma túy...

Chị gặp cô gái ấy. Cô bé cách đây hai năm gọi điện cho chị vào một buổi tối trời mưa. Cô nàng tên Ngọc gửi chị một cuốn nhật ký...

"Hôm nay thiết bị 6 ngày 13...Chiếc ba lô trên tay anh sao cơ mà nặng trĩu, vậy là em ko ra tiễn anh. Hai năm như gió thoảng qua. Anh mong mỏi em về thành phố,với kĩ năng của anh, anh rất có thể lo câu hỏi cho em, để bọn chúng mình được nghỉ ngơi cạnh nhau. Nhưng đều cung đường của khu đất nước, những chuyến hành trình đã hút hồn tình nhân của anh, khiến cho em yêu thương chúng hơn cả anh rồi.

Anh biết phải làm thế nào đây ? Khi phụ huynh chỉ gồm mình anh, anh rất cần phải ở gần nhà, em cũng biết điều ấy mà, yêu cầu không ? Nhưng người yêu anh và đúng là "con gái báo chí" chủ yếu gốc. Em khỏe khoắn mẽ, khốc liệt muốn sinh hoạt lại thành phố tự thân vận động khiến cho anh quan trọng nào thuyết phục nổi.

Anh hình dung ra sau này, khi chúng mình về một công ty với nhau, nửa đêm bao gồm án, anh bắt buộc đi, bài viết mà em theo xua đuổi chỉ có thể thực hiện được vào ban đêm, nửa tối em cũng đi. Vậy ai đã là tín đồ ôm con họ ngủ, ai đã là tín đồ chờ anh về ?...Anh có ích kỷ quá ko em ? Anh yêu thương em, nhưng lại anh yêu cả màu cảnh phục như yêu em vậy, anh chẳng thể từ bỏ...

Thứ 6, ngày....Từ lúc nào, anh đã không mong chờ cho chiều ngày trang bị 6, vì đến thời khắc đó, tương lai anh sẽ không còn được chạm mặt em.

Anh sẽ nhờ Ngọc gọi điện mang đến em. Ngọc là cô bé rất tốt, anh biết cảm xúc của cô ấy, mà lại anh có tác dụng sao có thể phản bội tình thân 5 năm giữa anh với em? Thôi thì chỉ từ cách này. Anh không muốn em tha thứ, tuy vậy anh thà với tiếng phản nghịch bội fan anh yêu còn hơn là để đến một ngày em không chịu được nổi xa phương pháp mà nói lời chia ly trước. Anh sẽ không còn chịu đựng nổi.

Em yêu, tha thứ..."

Trong mẫu ví loang lổ thấm ngày tiết của anh, ngoại trừ chiếc thẻ nghành, chứng minh thư, người ta còn kiếm tìm thấy hai album được đặt quay mặt vào cùng với nhau, có một bức hình nhỏ, cô bé mặc áo trắng, tóc xõa ngang lưng, chị của thời gian trước mỉm cười cợt thật hiền. Chợt nhớ, có lần anh nói cùng với chị "Anh có thể đánh mất nhiều thứ, vứt bỏ nhiều thứ nhưng bức ảnh thì anh luôn luôn mang theo, nhằm lúc nào em cũng ở bên anh...".

Lòng chị quặn thắt ,mưa, nước mắt có tác dụng ướt nhòe thêm trang nhật cam kết của anh." Em ích kỷ quá, Thuận ơi..."

Trở lại Hà Nội, chúng ta bè người nào cũng bảo chị tí hon rộc đi. Bao gồm người băn khoăn còn khen chị nhỏ xíu đi trông xinh hơn. Họ đâu biết rằng, chị đang để mất một thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Đêm hà nội lấp lánh dung nhan màu,đèn mặt đường soi tỏ mặt mặt đường bóng láng. Ngọn đèn nào giành cho chị khi mặt đời không tồn tại anh ?