Nhạc Sĩ Từ Công Phụng Lâm Trọng Bệnh

Từ Công Phụng là trong những nhạc sĩ được thương mến từ thập niên 1960, 1970. Nhạc của ông lãng đãng, bàng bội nghĩa như khá thở của tín đồ yêu, với nhạc điệu sâu lắng cùng lời hát trữ tình làm say mê thanh niên trên làn sóng điện, tại những quán cà phê, chống trà ca nhạc khu vực miền nam sau năm 1963.

Bạn đang xem: Nhạc Sĩ Từ Công Phụng Lâm Trọng Bệnh

Từ Công Phụng với nhạc phiên bản đầu tay “Bây giờ tháng mấy” chế tạo năm 1960, khi ông new 18 tuổi với được phổ biến lần đầu tiên trên đài phát thanh Đà Lạt bố năm tiếp nối đã đưa fan nghe vào một nhân loại tuyệt vời, thần diệu của tình yêu. Tuy thế ông cho thấy không có bóng hình một thanh nữ nào đằng sau tình khúc này, mà chính là kết tinh của những phiên bản nhạc ông hay nghe mặt hàng đêm của những nhạc sĩ nước ngoài lẫn vào nước tựa như các tình khúc của Đoàn Chuẩn-Từ Linh, Phạm Duy ..

“Hồi kia mình bắt đầu lớn bản thân đâu tất cả dám yêu thương ai đâu. Nhát thấy mồ,” ông tâm sự với VOA.

Sau “Bây giờ mon mấy” bản tình ca “Mùa Thu mây ngàn” thành lập kế tiếp cũng khá được giới yêu thương nhạc chào đón nồng nhiệt.

“Vẫn là những bài tình ca nhưng lại nó đượm một cái vẻ cuộc đời nhiều hơn thế là đơn thuần tình ca. Sau đây khi cuộc sống mình trong thời điểm tạm thời ổn định rồi thì tôi viết lại tình ca nhưng mà nó cũng phảng phất đông đảo đời sinh sống ở trong những số đó với cái nhìn thâm thúy hơn ví như bài ‘Đời bỗng phù du’ với mọi câu như ‘Tôi như bạn du mộng trong cuộc đời bềnh bồng, ngó theo đời quạnh hiu hiu, bi thảm vây theo năm tháng,’ nhạc sĩ trường đoản cú Công Phụng chia sẻ.

Với trung ương hồn nghệ sĩ chú ý đâu cũng thấy nhạc, nghe nhạc, nên trong số những ngày lênh đênh trên biển trong hành trình vượt biên, ngắm nhìn những cánh chim bay, nhạc sĩ từ bỏ Công Phụng sẽ dệt đề nghị những ca trường đoản cú của nhạc phiên bản ‘Qua vùng biển khơi nhớ’

“Như cánh chim cất cánh giữa vùng biển nhớ mênh mông,

Dạt về đây nghe sóng vỗ hồn sầu…”

Đặt chân lên đất Mỹ, ông đã phát hành bài hát ‘Khi tôi mang đến nơi này’ để thể hiện sự biệt lập lớn lao thân lối sinh sống trong Mỹ và cuộc sống thường ngày ở Việt Nam.

“Khi bản thân sống ở bên dưới thời cộng sản nó khác, cơ mà qua bên đây nó khác, khác lắm. ‘Khi tôi cho nơi đây, nắng bùng cháy rực rỡ ngoài khoan trời xa, mà lòng tôi thấy rộng lớn mở đông đảo thiên đường’.”

Thời gian đầu tới Mỹ, ông cư ngụ tại tiểu bang Iowa, đến lớp nghề in trước khi chuyển thanh lịch bang Oregon. Trên đây, ông đang mở bên in tìm sống, lo đến gia đình.

Xem thêm:

“Lúc đi qua đây, tôi phải đi tìm một dòng nghề tôi học, tôi làm để kiếm tiền. Đời sống của tôi không phải là một trong đời sống nghệ sĩ. Tôi không thích buộc phải làm nghệ sĩ để kiếm chi phí tại bởi vì mình là sinh viên từ lâu và mình có tác dụng mình học tập mà, nguyên nhân mình không đi học. Tôi tìm một nghề thực tiễn lúc bấy giờ là nghề in. Tôi có mấy cuốn sách hy vọng in cùng thích tự mình ấn loát mấy cuốn sách của mình. Tôi học tập in ở Iowa, tôi sửa soạn xong hết mới qua Portland. Hiện nay tiền bạc đãi không có, nghèo lắm, nhì vợ chồng một bọn con, phải kiếm sống mặt hàng ngày, làm bất kể việc gì cũng rất được miễn sao đúng nghề của bản thân mình để tìm tiền nuôi gia đình. Cũng có thể có một thời gian tôi đi dạy dỗ học nghỉ ngơi mấy ngôi trường trung học,” ông hồi ức trong cuộc nói chuyện với VOA.


*

Cuộc sống vất vả, tuy vậy ông vẫn sáng sủa tác.

“Mình vẫn viết hồ hết lắm, lúc nào cảm thấy hứng là viết, trên vì không có bất kì ai bắt buộc bản thân viết cả.”

Được hỏi là trong quy trình tiến độ ấy, giữa size cảnh nên vất vả bởi cơm áo gạo tiền, phần nhiều cảm tác của ông gồm gì đổi khác không, nhạc sĩ từ bỏ Công Phụng đến biết: “Dĩ nhiên là bản thân càng sống mình càng cảm thấy tất cả sự biến đổi trong cuộc sống mình. Mình quan sát đời sống thâm thúy hơn. Cơm trắng áo là 1 trong chuyện, âm nhạc là 1 trong những chuyện khác. Lúc nào mình viết nhạc, mình không biến thành những chiếc đó nó tác động đến mình. Có nhiều người nhờ vào tôi làm thế này, làm cụ kia tôi không làm, trả tôi một vài tiền tôi không lấy, chủ yếu như vậy. Tôi không phụ thuộc vào mẫu đó.”

Nhạc sĩ từ bỏ Công Phụng sử dụng thành thạo cả bọn guitar lẫn bầy piano, cơ mà khi sáng tác, ông thường dùng đàn guitar và đôi khi tự xướng âm và tiếp nối dùng lũ để đẽo gọt lại.

“Thường thường cảm hứng từ music tới với một câu nhạc đầu tiên nào đó. Kết thúc mình ghi lại, mình trở nên tân tiến ra. Thỉnh phảng phất hay gồm có dòng âm nhạc nó cất cánh ngang vào đầu mình, mình thấy giỏi mình viết lại tuy thế thỉnh thoảng nó lướt qua trong đầu rồi nó mất tích không biết nơi đâu nữa. Cảm xúc suy nghĩ ra âm nhạc của chính bản thân mình là đa số kỷ niệm.”

Về cung bậc của không ít nốt nhạc được sử dụng trong các bản nhạc của từ bỏ Công Phụng, nhạc sĩ cho thấy ông thích áp dụng âm giai trưởng (major) hơn là đồ vật (minor).

“Thường thường những bài hát của tôi, tôi viết bằng major nhiều hơn thế là minor. Major mỗi gam mỗi khác, cơ mà nhạc cũng rất có thể buồn được bởi major xuất xắc minor, tuy nhiên minor bi đát da diết, nó thảm lắm, tôi ko thích. Mình bi quan nhưng là ảm đạm man mác là được rồi, không có bi lụy.”

Hiện nay, nhạc sĩ trường đoản cú Công Phụng đang đề xuất chống chọi cùng với 2 tình trạng bệnh ung thư kéo dãn dài đã 12 năm và bị bệnh đã tác động nhiều mang đến nội lực sáng tác của ông.

“Nó cũng ảnh hưởng vì mức độ khỏe. Hiện nay tôi ngồi lâu không được, ngồi lâu mệt lắm. Tín đồ ngó khỏe khoắn vậy nhưng lại ngồi thọ mệt vào người. Mong viết nhạc buộc phải ngồi lâu, phải suy nghĩ nhiều, phải chọn lựa những âm thanh nào tốt, dễ nghe. Mình không ngồi thọ được cần sức chế tác cũng hèn đi. Mặc dù lâu lâu cũng khá được một vài ba bài, kiếp tầm nhả tơ mà. Có một vài bài bắt đầu tôi tính in thêm 1 tập nữa nhưng mà chưa tiến hành được. Một trong những bài new đó có tên gọi là ‘Bên loại đời tịch liêu’ nói về cái cô đơn của bản thân trong cuộc đời, gồm câu tóm lại như cố kỉnh này ‘Ngồi đây một mình bên chiếc đời tịch liêu cùng tôi chợt thấy hồn mình đang tan vào vời vợi thinh không’.”


*

Ông cho biết nhạc khúc ‘Tình từ bỏ mùa Xuân’ là công dụng của tình yêu của ông cùng với bà Kim Ái, người vợ ông chạm chán sau thay đổi cố 1975 và thuộc đồng cam cùng khổ cho tới ngày nay, cần ca từ của bài bác hát hết sức tha thiết, biểu hiện sự đính bó của đôi tình nhân.

“Em, lại đây với anh

ngồi phía trên với anh

trong cuộc sống này

nghe thời gian lướt qua

mùa xuân khẽ lịch sự

chừng như không gian đang sưởi nóng những giọt tình nồng…”

Triết lý chế tạo của nhạc sĩ từ Công Phụng gói gọn gàng trong nhị chữ ‘tình yêu.’

“Tôi ý niệm tôi ca ngợi tình yêu rộng là tôi chối quăng quật tình yêu. Tôi mệnh danh tình yêu bởi tôi nghĩ rằng rốt cuộc chỉ có tình yêu mới tạo sự giá trị con fan thôi. Không tồn tại tình yêu làm sao dành được sự tiếp tục dòng đời, nhân loại. Tình yêu là cái tốt nhất có thể trong cuộc sống người ta mà lại không ca tụng thì ca tụng cái gì nữa. Thiết yếu trị rồi cũng qua đi, chiến tranh rồi cũng qua đi, khác hoàn toàn về bao gồm kiến làm cho nổ bùng chiến tranh rồi cũng hết, chỉ là tiến trình thôi. Nhưng chiếc vĩnh cửu từ chũm hệ này sang thay hệ khác, từ đời này sang đời cơ cũng vẫn là tình yêu thôi.”

Chính do tâm niệm đó, người sáng tác của ‘Mắt lệ đến người,’ ‘Giọt lệ mang lại ngàn sau,’ ‘Trên ngọn tình sầu,’ ‘Mùa xuân bên trên đỉnh bình yên’ cùng nhiều ca khúc trữ tình nổi tiếng khác nữa xứng đáng được mệnh danh là trong những ‘nhạc sĩ của tình yêu’ của miền nam trước 1975 và có lẽ rằng là của nhiều thế hệ sau đây nữa.